拼音kēng huī wèi lěng
注音ㄎㄥ ㄏㄨㄟ ㄨㄟˋ ㄌㄥˇ
解釋比喻時(shí)間極為短暫、匆促。
出處唐 章碣 《焚書(shū)坑》詩(shī):“坑灰未冷山東亂,劉、項(xiàng)原來(lái)不讀書(shū)。”